Posts

CHÂU THẠCH VÀ PHẠM ĐỨC NHÌ TRAO ĐỔI VỀ “TỐNG BIỆT HÀNH” CỦA THÂM TÂM

Image
  CHÂU THẠCH VÀ PHẠM ĐỨC NHÌ TRAO ĐỔI VỀ “TỐNG BIỆT HÀNH” CỦA THÂM TÂM     ĐỌC “TỐNG BIỆT HÀNH” THƠ THÂM TÂM     Châu Thạch     TỐNG BIỆT HÀNH   Đưa người, ta không đưa qua sông Sao có tiếng sóng ở trong lòng? Bóng chiều không thắm, không vàng vọt Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong?   Đưa người ta chỉ đưa người ấy Một giã gia đình một dửng dưng… Li khách! Li khách! Con đường nhỏ Chí nhớn chưa về bàn tay không Thì không bao giờ nói trở lại! Ba năm mẹ già cũng đừng mong   Ta biết người buồn chiều hôm trước Bây giờ mùa hạ sen nở nốt Một chị, hai chị cũng như sen Khuyên nốt em trai dòng lệ sót   Ta biết người buồn sáng hôm nay: Giời chưa mùa thu, tươi lắm thay Em nhỏ ngây thơ đôi mắt biếc Gói tròn thương tiếc chiếc khăn tay…   Người đi? Ừ nhỉ, người đi thực! Mẹ thà coi như chiếc lá bay Chị thà coi như là hạt bụi Em thà coi như hơi rượu cay ./.                ...

PHÂN TÍCH THI PHÁP BÀI THƠ NHỚ RỪNG

    1/ Tựa Đề: Nếu tựa đề chỉ là Nhớ Rừng thì người đọc còn chút bối rối – có thể nghĩ đến một con vật khác, một nơi chốn khác. Nhóm chữ trong ngoặc đơn (Lời con hổ ở vườn bách thú) làm cảm giác bối rối không còn nữa vì    điều cần lý giải đã được lý giải. Như vậy, tựa đề Nhớ Rừng (kèm theo nhóm chữ trong ngoặc đơn) là hợp lý, đã chỉ ra “cái cốt tủy của toàn bài” 2/ Ngôn Ngữ Hình Tượng: Đẹp, dễ hiểu, mạnh mẽ, hợp với cảnh thơ. 3/ Câu: Câu dài nhưng mạch lạc, đọc đến đâu hiểu đến đó   4/ Tứ Thơ:                                            Mượn lời con Hổ trong vườn Bách Thú để bày tỏ tâ m trạng chán ghét thực tại tầm thường, tù túng và nỗi khao khát tự do.   5/ Biện Pháp Tu Từ: Tại sao Thế Lữ mượn lời con Hổ để bày tỏ nỗi niềm sâu kín của mình? Có 2 điề...