TRẢ LỜI CHÂU THẠCH VỀ BÀI THƠ NHỚ RỪNG
TRẢ LỜI CHÂU THẠCH VỀ BÀI THƠ NHỚ RỪNG
Cuốn phim
tôi thích nhất, xem đi, xem lại nhiều lần nhất là Bố Già (The Godfather). Khi
phát hành (năm 1972) Bố Già đã trở thành bộ phim ăn khách nhất tính cho đến thời
điểm đó với doanh thu hơn 5 triệu USD trong tuần đầu và hơn 81 triệu USD cho lần
phát hành đầu tiên, 134 triệu USD cho lần phát hành tiếp theo. Bố Già đã giành
được 3 giải Oscar, 5 giải Quả Cầu Vàng, 1 giải Grammy và nhiều giải khác. Sau
này bộ phim được coi là một trong những tác phẩm hay nhất của lịch sử điện ảnh.
Khoảng 14,
15 năm trước và rồi đầu năm 2015, khi phim Bố Già được chiếu đi chiếu lại liên
tục, có khi suốt ngày (marathon), ở giữa có cả phần phát biểu của các diễn viên
chính và những người liên quan đến việc sản xuất bộ phim, tôi ghi nhận được một
chi tiết lý thú.
Đó là sau
khi phim Bố Già được trình chiếu một thời gian, báo chí đã tiết lộ những số liệu
của chính phủ cho biết “tệ nạn băng đảng đã gia tăng ở mức độ đáng lo ngại.” Số
lượng băng đảng nhiều hơn trước. Loại băng đảng lớn càng “đồ sộ” hơn, tổ chức
chặt chẽ hơn. Thành viên của mỗi băng đảng đông hơn, trong đó con số thành viên
mới đã tăng trưởng mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Ai cũng biết
băng đảng là xấu xa, tội lỗi. Bước vào là tay dính chàm, phạm đủ loại tôi ác. Từ
tống tiền, kinh doanh khách sạn, sòng bài, cá độ, đĩ điếm, ma túy … đến giết
người, có khi hàng loạt, kể cả anh em ruột thịt. (Gia đình Ông Trùm Corleon
không dính đến ma tuý). Rồi còn tù tội chết chóc lúc nào cũng rình rập, đợi chờ,
mặc cảm tội lỗi lúc nào cũng ám ảnh lương tâm.
Như vậy tại
sao đám thanh niên trẻ - sau khi xem Bố Già - lại hăng hái gia nhập các băng đảng
Mafia? Sức hấp dẫn của Bố Già ở chỗ nào? Một số nhà báo đã đưa ra mười mấy lý
do. Tôi chỉ xin ghi ở đây vài lý do chính:
1/ Giúp đỡ
người cô thế, yếu đuối.
2/ Đãi ngộ tốt
những người làm việc cho mình.
3/ Đã hứa là
giữ lời.
4/ Coi gia
đình là quan trọng nhất.
5/ Thiết lập
tình bằng hữu bằng sự tôn trọng, công việc và lòng tin.
6/ Không
hành động theo cảm tính.
7/ Vũ lực là
lựa chọn sau cùng.
-
………………………
Trong phim,
đạo diễn đã khéo léo phô diễn những tính tốt, tính anh hùng mã thượng của Ông
Trùm. Mặt trái của Mafia xuất hiện ít hơn.
Là một nước
mà Tự Do Ngôn Luận được tôn trọng và bảo vệ tối đa, chính phủ Mỹ (dù rất muốn)
cũng không có quyền thu hồi hoặc cấm chiếu phim Bố Già với lý do là nó đã tác hại
đến vấn đề tội phạm của quốc gia. Nhà chức trách đã phải tìm một giải pháp
khác.
Đó là gợi ý
(hoặc ngầm yểm trợ) để giới phim ảnh làm những bộ phim khác, lột trần bộ mặt thật
của Mafia để giải độc. Những bộ phim GoodFellas (Chiến Hữu) (1). The Making of
the Mob (Sự Hình Thành Của Mob) (2) … được sản xuất đã có hiệu quả này.
Nhớ Rừng của
Thế Lữ cũng gần giống như vậy. Có tốt, có xấu. Cái tốt của con hổ được tài thơ
của tác giả hết sức phô trương. Cái xấu tuy khá rõ ràng nhưng ít người để ý.
Nhà thơ Thế
Lữ mượn lời con hổ bị nhốt trong vườn bách thú để “gửi gắm nỗi niềm” nên chúng
ta có phép ẩn dụ:
Cái được nói
đến: Lời con hổ trong vườn bách thú.
Cái được ngụ
ý: Nỗi niềm của tác giả.
Như vậy con
hổ trong Nhớ Rừng là con hổ thật, bị nhốt trong vườn bách thú và tác giả đã mượn
nó làm hình tượng để nói lên tâm sự của mình.
Cái link dưới
đây là bài viết của Châu Thạch:
https://trangvhntnguoncoi.wordpress.com/2022/02/09/bien-ho-cho/
Châu Thạch Đánh Tráo Hình Tượng Của
Bài Thơ Nhớ Rừng
Châu Thạch
cho rằng:
Trong nền
văn hoá dân gian Việt, hình tượng của con vật hung bạo, tàn ác là con Sói, còn
hình tượng của Hổ mang ý nghĩa nhân đạo, quyền uy khiến Hổ sở hửu một phẩm hạnh
rất cao để trở thành linh vật của tôn giáo.
Vậy khi Thế
Lữ đưa con Hổ vào bài thơ là đưa một linh vật có bản chất tốt nên không bao giờ
có “cái tính muốn làm bạo chúa đã là máu thịt, đã là bản chất của loài hổ.” như
lời kết tội Hổ trong bài viết của nhà thơ Phạm Đức Nhì.
Khi bình tán
và tranh cãi về Nhớ Rừng, vì không muốn đụng đến “cái xấu ghê hồn” của con hổ -
nghĩa là phải đối phó với “tính thống nhất của hình tượng” trong bài thơ, anh
Châu Thạch đã bắn bỏ con hổ của Thế Lữ để lôi từ nhiều nền văn hóa trên thế giới
trong đó có “nền văn hóa dân gian Việt” một con hổ đặc biệt - một linh vật - nhốt
vào vườn bách thú và bình tán.
Châu Thạch
đã lươn lẹo và “ma giáo” đánh tráo hình tượng của bài thơ Nhớ Rừng.
Đây là lối
tranh cãi không chính trực. Những lập luận của anh – do hình tượng bài thơ bị
đánh tráo - đã đi lạc. Nếu tiếp tục đối thoại với anh sẽ chỉ là “ông nói gà, bà
nói vịt”.
Chính vì thế
trong bài viết này tôi chỉ trình bày quan điểm của mình và để độc giả toàn quyền
nhận định, phê phán.
Hai Cách Hiểu Và Bình Tán Nhớ Rừng
Cách
thứ nhất là tôn trọng
tính thống nhất của hình tượng: Nghĩa là hiểu và bàn đến cả mặt tốt lẫn mặt xấu
của con hổ. Hiểu theo cách này sẽ đụng đến một điểm “tế nhị” quan trọng mà khi
bình bài thơ Nhớ Rừng nhà thơ Vũ Quần Phương đã nhấn mạnh:
“Tự do của
con hổ là tự do của một ông chúa. ‘Ta biết ta chúa tể cả muôn loài’, khát khao
tự do của con hổ, qua một loạt hình tượng của bài, là khát khao ngự trị, khát
khao tước đoạt tự do của người khác. Cho nên coi con hổ trong cũi là thân phận
của dân tộc ta e có chỗ khó giải thích khi nói tới tính thống nhất của hình tượng”.
(3)
Con hổ khao
khát tự do. Nhưng nếu được tự do nó sẽ trở thành một bạo chúa, áp dụng chế độ độc
tài, ức hiếp một cách bạo tàn “thần dân” của nó.
Tại sao lại
không nên coi con hổ trong cũi là thân phận của dân tộc ta?
Dưới ách cai
trị của thực dân Pháp dân Việt Nam có rất nhiều con hổ nằm trong cũi, trong chuồng
rải rác khắp nơi trên đất nước như con hổ trong Nhớ Rừng của Thế Lữ. Sau trận
Điện Biên Phủ và Hiệp Định Genève, hổ thoát cũi, xổng chuồng lũ lượt trở về rừng.
Tùy uy tín và khả năng, mỗi con được giao một “cánh rừng” để cai quản, để lãnh
chức Chúa Sơn Lâm Thời Đại.
Nếu về “đơn
vị mới”, gặp một con nai đang nhai những chiếc lá non ở bìa rừng, con hổ sẽ làm
gì? Nó sẽ vồ ngay rồi cắn cổ, hút máu và sau đó “ăn tươi nuốt sống” con vật bất
hạnh ấy – dù biết rằng đó chính là thần dân của nó.
Còn Chúa Sơn
Lâm Thời Đại gặp thần dân của mình thì sao? Độc giả chỉ cần lấy đoạn trên rồi
thêm vào nhóm chữ “hiểu theo nghĩa bóng” thì sẽ biết.
Như vậy, hiểu
theo cách này là đã xúc phạm đến mức lăng mạ chính phủ ở Miền Bắc sau thời kỳ
Pháp thuộc. Chính vì lý do ấy Nhà thơ Vũ Quần Phương đã cảnh báo:
“Coi con hổ
trong cũi là thân phận của dân tộc ta e có chỗ khó giải thích khi nói tới tính
thống nhất của hình tượng”.
Có điều khi
đọc Nhớ Rừng độc giả vẫn thường hiểu như vậy. Ngay cả những bài luận văn của học
sinh cũng đồng loạt bình tán như thế.
Hiểu như vậy,
bình tán như thế mà dòng suy tưởng bị cắt ngang, không thể hướng về “điểm đến
đúng đắn” của nó thì quả là nỗi khổ to lớn cho tâm trí của họ.
Bài thơ Nhớ
Rừng có 2 cái bẫy thì đây là cái bẫy nguy hiểm nhất. Nhà thơ Vũ Quần Phương đã
khéo léo tránh khi bình bài thơ này. Tôi giờ chỉ còn thích văn chương nên cũng
lặng lẽ rẽ qua hướng khác.
Hiểu
theo cách thứ hai là “thả
hồn vào dòng thơ để đồng cảm với tâm trạng khao khát tự do, để ‘ké’ cái hào khí
ngất trời của con hổ nhưng lại lờ tít cái tính độc tài, tàn bạo, dã man của nó
khi được trở về núi rừng làm Chúa Sơn Lâm - dù rằng cái tính độc tài, tàn bạo,
dã man đó đã là máu thịt, là bản chất của loài hổ, không thể tách rời thân xác
của nó.
Hiểu theo
cách này là đã phạm một lỗi quan trọng trong kỹ thuật bình thơ: Coi thường tính thống nhất của hình tượng - chỉ
bàn mặt tốt của hình tượng, còn mặt xấu thì tránh né.
Những người
đọc, học Nhớ Rừng và hiểu theo cách thứ hai – nghĩa là, xin lập lại, “Thả hồn vào dòng thơ để đồng cảm với tâm trạng khao khát
tự do, để ‘ké’ cái hào khí ngất trời của con hổ nhưng lại lờ tít cái tính độc
tài, tàn bạo, dã man của nó khi được trở về núi rừng làm Chúa Sơn Lâm” đã
bị nhiễm vi khuẩn NR (Nhớ Rừng). Khi được trao quyền cai quản một cánh rừng,
làm Chúa Sơn Lâm Thời Đại, thì đúng lúc đó căn bệnh SIDA Nhớ Rừng phát tác, bản
tính độc tài, tàn bạo, dã man của con hổ hiện ra và “thần dân” trong cánh rừng
phải gánh chịu chết chóc, đau thương.
Câu
Thơ Ngược Dòng
Cái bẫy còn
lại chỉ gói gọn trong câu thơ
“Nơi ta
không còn được thấy bao giờ”
Lúc này tôi
cũng không muốn đào sâu, khơi rộng thêm nữa mà chỉ đưa ra một lời bình vắn tắt:
“Đây là câu
thơ dở nhất, tệ nhất của bài thơ. Nó không những là mô gò cản đường mà còn chảy
ngược với dòng chảy của tứ thơ, làm giảm đáng kể giá trị của bài thơ.
Kết Luận
Phim Bố Già
có nội dung có thể nói là “trái chiều” với chính sách của chính phủ Mỹ nhưng nhờ
quyền Tự Do Ngôn Luận bảo kê nên vẫn được lưu hành kể cả sau khi số liệu về
Băng Đảng Và Tội Phạm được tiết lộ. Chính phủ đã phải gợi ý, khuyến khích và hỗ
trợ để mấy cuốn phim như Goodfellas, The Making of the Mob … được thực hiện để
chữa cháy.
Phải công nhận
Nhớ Rừng của Thế Lữ là một bài thơ hay. Nhưng nội dung của nó cũng có điểm “tế
nhị” mà nếu bình tán không khéo sẽ dễ đụng chạm. Mức độ dân chủ tự do ở Việt
Nam dù đã “mở cửa”, “cởi trói” liên tục vẫn chưa thể so sánh với Mỹ. Vì thế lời
cảnh báo của nhà thơ Vũ Quần Phương: “Coi con hổ trong cũi là thân phận của dân
tộc ta e có chỗ khó giải thích khi nói tới tính thống nhất của hình tượng”.
tôi xin được
kính cẩn tôn vinh là lời khuyên hay nhất, quý giá nhất cho những người bình bài
thơ Nhớ Rừng ở Việt Nam.
CHÚ THÍCH:
1/ Bình Thơ
Từ 100 Bài Thơ Hay Thế Kỷ XX tập hai, trang 55
NXB Giáo Dục, năm 2008
Comments
Post a Comment